Kỷ niệm 50 năm con đường huyền thoại. Bài 2: Người con gái anh hùng trên đèo Đá Đẽo

Font size : A- A A+
SGGP - Thứ hai, 04/05/2009, 15:49 (GMT+7)

Đèo Đá Đẽo nằm ở Tây Quảng Bình, là lằn ranh giữa sống và chết trong những năm ác liệt nhất của chiến tranh. Từ 1965-1972, địch thả bom như rắc đậu, rắc bắp hòng cắt đứt tuyến đường chi viện chiến lược này. Tại trọng điểm ác liệt này đã xuất hiện người con gái anh hùng Đinh Thị Thu Hiệp.

Người con gái băng qua bãi bom

Chị Đinh Thị Thu Hiệp hiện đã 67 tuổi, sống trong ngôi nhà tình nghĩa ở xã Xuân Hóa, huyện Minh Hóa. Tuy tuổi đã quá lục tuần nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu trên đỉnh đèo Đá Đẽo của dãy Trường Sơn hùng vĩ vẫn không nguôi trong chị.

Sinh ra trong một gia đình nghèo với 7 chị em. Là con cả, ngày ngày chị phải lo bắt tép, mò ốc đỡ đần mẹ cha nuôi các em khôn lớn. Đến tuổi thanh niên, chị theo phong trào “Ba sẵn sàng” xung phong lên đường nhưng địa phương không duyệt vì thân hình chị quá nhỏ. Không còn cách nào khác, chị đã viết đơn vào trận tuyến bằng máu với tất cả tình cảm thống thiết và đã được kết nạp vào đội hình TNXP.

Câu chuyện chị kể thật hồn nhiên. Những ngày đầu vào trận, chị phải đi bộ mấy chục cây số suốt cả tuần. Đi theo đường giao liên, chỗ nào rừng thưa, cỏ trảng là cắm đầu chạy để tránh máy bay ném bom.

Vào đèo Đá Đẽo, đêm nằm nghe nai tác, cọp gầm rồi nghĩ máy bay sẽ ném bom ầm ầm thì chị lại nhớ nhà, lại sợ. Một nỗi sợ vô hình cứ xâm lấn chị những đêm đầu ở tọa độ lửa. Nhưng rồi công việc dồn dập, cuộc sống ở tọa độ lửa đã hun đúc nên một Đinh Thị Thu Hiệp kiên cường, gan dạ.

Năm 1967, địch thực hiện 97 ngày đêm xóa trắng, vùi lấp đèo Đá Đẽo hòng cắt đứt tuyến chi viện chiến lược 15A vào Nam. Đinh Thị Thu Hiệp đã không ngần ngại bám sát mặt đường từng ngày, từng giờ, đếm từng quả bom rơi, vác từng thùng đạn chạy băng qua bãi bom nổ chậm. Chỉ nặng chưa đầy 40kg nhưng lúc đó chị vác trên mình những kiện hàng, thùng đạn vượt bãi bom dài hơn cây số chạy băng đến điểm tập kết an toàn.

Cũng trong chiến dịch địch muốn xóa trắng đèo Đá đẽo, một lần chị dẫn đoàn xe 150 chiếc vượt đèo, khi qua được đỉnh thì trời bắt đầu hửng sáng, máy bay địch phát hiện, trút bom liên tục. Không nao núng, chị nhanh chóng hướng dẫn 147 chiếc vào điểm tập kết an toàn, còn lại 3 xe bị trúng đạn.

Một mặt chị huy động chị em dùng đất ở mái taluy lấp lửa, một mặt chị lao vào đám cháy khiêng đạn dược, hàng hóa đi sơ tán. Kết quả, hai xe được cứu, một chiếc mất phanh rơi xuống vực. Hết trận đánh, đoàn xe lại lăn bánh, những chiến sĩ lái xe cảm ơn vô cùng người con gái nhỏ nhắn mà gan dạ giữa núi rừng Trường Sơn.

Biến mình thành cọc tiêu sống

 

Di tích lịch sử đèo Đá Đẽo

Cuối năm 1967, khúc cua 516+300 mái phía Tây đèo Đá Đẽo thường xuyên trúng bom nổ chậm, nhiều người không có kinh nghiệm tiếp cận bom đã thiệt mạng. Cấp trên giao Đinh Thị Thu Hiệp chốt giữ trọng điểm nóng đó nhằm đảm bảo thông tuyến nhanh nhất cho xe ra tiền tuyến. Chị vui vẻ nhận nhiệm vụ.

Ngày đầu tiên, một quả bom nổ chậm rơi đúng tim đường. Lập tức chị yêu cầu mọi người tản ra xa, một mình chị vào kích nổ quả bom. Khi công việc hoàn thành, vừa trở ra khoảng 150m thì bom nổ, chị bị sức ép khiến một tai bị điếc.

Một lần, vào dịp gần Tết Mậu Thân 1968, một đoàn xe chở hàng ra mặt trận bị ứ lại do vướng bãi bom ở chân đèo Đá Đẽo. Mọi người chưa biết làm sao thông tuyến, trong khi tiếng gọi chiến trường đang hết sức cần kíp thì chị Hiệp đã nhanh trí, quyết định biến mình thành cọc tiêu sống.

Chị nói: “Nếu anh em lái xe quyết tâm thì tôi sẽ đưa các anh qua”. Nhận được lời nói “Quyết tâm” từ cánh lái xe ra trận, chị đã ra giữa bãi bom, lấy thân mình làm “cọc tiêu sống” dẫn đoàn xe. Đường đi dích dắc, ai cũng thót tim bởi nếu một quả nổ, cả bãi bom sẽ nổ, tổn thất sẽ rất lớn.

Nhưng cuối cùng, đoàn xe hơn 20 chiếc đã vượt bãi bom an toàn. Không hiểu sao, khi chiếc cuối cùng vừa qua an toàn thì những quả bom lập tức bắt đầu nổ, hàng trăm quả bom khác cũng nổ theo.

Sau những thành tích trong chiến tranh, chị vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và nhiều huân chương khác vào năm 1972. Hòa bình, trở về với ruộng nương, xóm làng, chị lập gia đình, có 4 con thì chồng mất.

Bây giờ con của chị đã có gia đình và sống riêng, còn chị ở một mình trong căn nhà tình nghĩa. Những lúc nhớ về thời oai hùng trên đường Trường Sơn, chị lại đi thăm những đồng đội TNXP cũ.

Bây giờ, nghĩ đến đồng đội, chị chỉ có một nguyện vọng: “Tôi mong cấp trên tạo mọi điều kiện giúp đỡ cựu TNXP, đặc biệt những người chưa được hưởng chế độ gì do mất giấy tờ, hồ sơ gốc”.

Đình Tứ

More

 

Lượt truy cập: 12.267.912 Ghi rõ nguồn "Trang TTĐT Văn phòng UBND tỉnh Quảng Trị" khi phát hành lại thông tin từ nguồn này