Quảng Hải: Xa rồi ngày 30 Tết đau thương!

Font size : A- A A+
Nguồn: Báo điện tử Tầm Nhìn - Cập nhật: 30/1/2014 10:02
Tác giả: Phan Ba

Trở lại xã đảo Quảng Hải (huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình) sau gần năm năm xãy ra thảm họa chìm đò trên sông Gianh, làm chết 42 người vào sáng ngày 30 Tết Kỷ Sửu. Khi cây cầu Quảng Hải đã nối hai bờ vui, bà con nơi đây đã nén đau thương để xây dựng cuộc sống mới. Nhưng những cảnh đời đã bớt mòn mõi, những nỗi đau đã dần nguôi ngoai.


Bà Cao Thị Lỡi thay mẹ đưa cháu đi học mỗi ngày

Trở lại xã đảo Quảng Hải (huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình) sau gần năm năm xãy ra thảm họa chìm đò trên sông Gianh, làm chết 42 người vào sáng ngày 30 Tết Kỷ Sửu. Khi cây cầu Quảng Hải đã nối hai bờ vui, bà con nơi đây đã nén đau thương để xây dựng cuộc sống mới. Nhưng những cảnh đời đã bớt mòn mõi, những nỗi đau đã dần nguôi ngoai.

Ngày định mệnh

Sáng sớm 30 Tết Kỷ Sửu, người dân sống hai bên bờ sông Gianh thuộc hai xã Quảng Thanh và Quảng Hải (huyện Quảng Trạch) chợt tỉnh giấc khi nghe những tiếng kêu kinh hoàng. Liền đó là những tiếng thét thất thanh. Không ai bảo ai, người dân xã Quảng Hải liền chạy ra bến sông. Dưới dòng sông lạnh ngắt, hàng chục cánh tay yếu ớt đang cố gắng vẫy vùng trong tuyệt vọng.

Trong phút chốc, tang thương bao trùm lấy cả xóm nghèo ven sông. Những chiếc khăn tang quấn vội trên những mái đầu bạc trắng, những cặp mắt con trẻ đỏ hoe, dáo dác tìm mẹ... Chẳng ai dám tin rằng, người thân của họ đã vĩnh viến ra đi.

Tôi tìm đến xã Quảng Hải vào một ngày cuối năm rét buốt, mọi thứ ở đây đã thay đổi. Cây cầu đã nối hai bờ vui, người dân đã có chợ để mua bán, những con đường mới, những mái ngói đỏ tươi,… Cuộc sống của họ đã bình yên, nhưng len lõi trong tâm khảm của mỗi người dân nơi đây là những mất mát không thể bù đắp, là ám ảnh về những chiếc khăn tang và chuyến đò định mệnh lấy đi tính mạng 42 người dân xã nghèo này.

Những người sống sót trên chuyến đò đó đã trờ về với gia đình, nhưng có lẽ họ sẽ không bao giờ quên được giây phút kinh hoàng đấy. Anh Nguyễn Viết Hiệu, một người may mắn sống sót trong vụ đắm thuyền kể lại: “ Đã hơn năm năm rồi, mỗi lần đi qua cây cầu Quảng Hải, tôi vẩn chưa hết bàng hoàng, sáng hôm đó, người dân xã Quảng Hải sang bên kia sông để sắm Tết. Lúc thuyền đến giữa dòng, bất ngờ có một đợt sóng mạnh. Chiếc thuyền chao đảo, toàn bộ những người có mặt trên thuyền hoảng loạn.Trong giây lát, hơn 80 người trên thuyền bị dòng nước nhấn chìm. Những cánh tay yếu ớt cố gắng vẫy vùng giữa dòng nước cuồn cuộn chảy xiết rồi chìm nghỉm”.

Thông tin về vụ đắm đò nhanh chóng lan ra toàn bộ người dân 2 xã Quảng Hải và Quảng Thanh. Tất cả đều chạy ra bờ sông và cầu mong cho điều xấu nhất không diễn ra với người thân của mình. Tiếng vợ tìm chồng, con khóc cha, trẻ nhỏ tìm mẹ càng làm cho không khí nơi đây tang thương hơn. Tất cả đều hướng cặp mắt vô hồn ra phía dòng sông lạnh ngắt. Chẳng ai bảo ai, nhưng họ đều nguyện cầu cho người thân của mình đều bình yên trở về. 42 người đã vĩnh viễn ra đi, ốc đảo Quảng Hải rợp trắng khăn tang. Tất cả đều hối hả, người dân rồi bộ đội được huy động để nhanh chóng đưa các thi thể đi mai táng ngay trong buổi chiều, vì hôm sau đã là ngày mùng một tết. Gần 40 đám tang của một xã nhỏ trong một buổi chiều (có 5 người mất tích trong tổng số 42 người), có lẽ người dân ở đây sẽ không bao giờ quên được cái ngày định mệnh đó.

Những nỗi đau mòn mõi

Người chết đã chết, còn những người ở lại? họ phải chịu cảnh mất người thân, cảnh trùng tang, cảnh chia ly, phân tán… Sau gần năm năm, cuộc sống của họ đã ổn định hơn, nhưng vẫn còn đó những số phận mòn mõi, những nỗi đau vẫn dai dẵng theo họ. Cảnh gà trống nuôi con, cảnh hai ông bà nuôi ba đứa cháu, cảnh không chịu được nỗi đau phải bỏ xứ biền biệt.


Giá như cây cầu này được xây dựng sớm hơn

Trong số những gia đình mất đi người thân, có lẽ vợ chồng ông Cao Xuân Khâm và bà Cao Thị Lỡi là gia đình phải chịu nhiều mất mát nhất. Ông bà đã mất đi hai người con gái mà một người con dâu. Lúc mất đi ba chị để lại cho ông bà 3 đứa cháu, đứa lớn nhất mới được 16 tháng tuổi, hai đứa còn lại đều mới 12, 13 tháng. Năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, suốt ba năm nay ông bà chạy vạy nuôi ba đứa cháu, cuộc sống vất vã càng làm cho ông bà không thể quên được cái ngày mà ông trời đã lấy đi của ông bà ba người con. Ông Cao Xuân Khâm nghẹn ngào kể lại: “đau xót lắm chú à, hôm đó nhà tôi có chiếc xe ba gác, khoảng 3 giờ chúng tôi dùng chiếc xe ba gác chở con dâu đi đầu tiên, sau đó quay về đưa con gái út và chập tối thì đưa nốt đứa con còn lại xuống nghĩa địa. Một buổi chiều tôi phải chôn ba đứa con…có lẽ đây là cuộc tang thương nhất trong lịch sử ở cái làng này, chúng nó bỏ vợ chồng tôi đi hết. Đời đứa con chỉ chết một lần mà quá thê thảm”. Giờ đây, hai mái đầu đã bạc, không biết ông bà có còn nước mắt để khóc khi mỗi lần mấy đứa cháu cứ hỏi “mẹ cháu đâu”?

Bây giờ ở xã đảo Quảng Hải, làng Vân Lôi người dân gọi là “làng mồ côi”. Họ gọi như vậy bởi sau vụ chìm đò, riêng ở làng này đã có đến 17 người chết. Những ngôi nhà đã đóng của suốt gần ba năm nay bỡi lẽ họ không chịu được những nỗi đau và phải bỏ xứ ra đi, kẻ vào nam, kẻ sang Lào… Và tất cả họ ra đi biền biệt đều chung một lý do đó là để quên đi sự mất mát không bao giờ có thể bù đắp được. Đó là những người trốn chạy nỗi đau, còn những người ở lại, họ đang chống chọi lại những nỗi đau để mưu sinh, họ đang là những “gà trống nuôi con”, họ vẩn phải tiếp tục bước tiếp…

Anh Lê Văn Thắm ba năm nay đã nén đau thương để nuôi 4 đứa con kể từ ngày vợ anh là chị Cao Thi Oanh ra đi. Anh Thắm kể lại: “Lúc vợ tôi mất, tôi không thể hình dung được cuộc sống gia đình tôi sẽ như thế nào khi mà mấy con tôi, đứa lớn nhất 10 tuổi còn đứa nhỏ nhất mới chỉ 3 tháng tuổi. Mấy đứa nhỏ không biết gì, cứ hỏi tôi sao mẹ cứ nằm vậy mà không dậy đón Tết. Tui chỉ biết nghẹn ngào trả lời: Mẹ mệt nên ngủ. Và cứ thế, ba năm nay tôi đã nuốt nước mắt khi chúng hỏi: Mẹ con đâu?". Năm năm có thể là khoảng thời gian để một ai đó quên đi nổi đau, nhưng có lẽ đối với người dân Quảng Hải thì những vết thương lòng của họ sẽ cũng vơi đi nhưng không bao giờ lành.

Rời Quảng Hải lúc trời đã ngã về chiều, những cơn gió hun hút cứ thổi từ sông Gianh vào, những đứa trẻ ngây thơ đã tan học tung tăng về nhà. Cây cầu Quảng Hải đã nối hai bờ vui, bà con nơi đây đã nén đau thương để xây dựng cuộc sống mới. Nhưng những cảnh đời đã bớt mòn mõi, những nỗi đau đã dần nguôi ngoai.

Sưu tầm: M.C

(Ghi chú: Tin bài trên được sưu tầm và đăng trên Website nội bộ Văn phòng UBND tỉnh nhằm mục đích phục vụ thông tin nội bộ cơ quan)

More

Lượt truy cập: 12.154.117 Ghi rõ nguồn "Trang TTĐT Văn phòng UBND tỉnh Quảng Trị" khi phát hành lại thông tin từ nguồn này