Quản lý xe ôm ở Quảng Bình: “Quản cho có”!

8:8, Chủ Nhật, 30-5-2010

Xem với cỡ chữ : A- A A+
(Dân trí) - Chủ Nhật, 30/05/2010 - 06:55

UBND tỉnh Quảng Bình vừa có quy định về quản lý xe thô sơ, môtô 2 - 3 bánh hoạt động vận tải trong tỉnh, trong đó đáng chú ý là yêu cầu chủ các phương tiện này chỉ được hoạt động trong phạm vi một huyện, TP hoặc chỉ đến huyện, TP lân cận.

Quy định có hiệu lực đã 2 tháng nay, nhưng thực tế chưa phát huy hiệu quả trong quản lý hoạt động này, đặc biệt là hoạt động “xe ôm” vì nhiều người cho rằng quy định thiếu tính thực tế, không khả thi và “làm khó” những người hoạt động xe ôm, vốn là những người không có lựa chọn nghề nghiệp tốt hơn.

 Đưa “xe ôm” vào khuôn khổ

Theo quy định ban hành kèm quyết định số 03/2010/QĐ-UBND của UBND tỉnh Quảng Bình, các cá nhân, tổ chức hành nghề vận tải hành khách, hàng hóa bằng xe thô sơ, xe gắn máy, môtô 2 - 3 bánh và các loại xe tương tự cần có đơn tham gia theo mẫu và được UBND cấp xã (phường, thị trấn) chấp thuận.


Quản lý xe ôm, quy định đã có nhưng liệu có khả thi? (Ảnh minh họa).
 
Người điều khiển phương tiện loại này còn phải đeo biển hiệu kèm ảnh và trang phục riêng để phân biệt với các đối tượng tham gia giao thông khác. Ngoài quy định cụ thể quy cách trang phục, UBND tỉnh còn yêu cầu UBND các huyện, TP quản lý màu áo của các cá nhân, tổ chức kinh doanh ngành nghề này theo nguyên tắc: các tổ chức, cá nhân trên cùng địa bàn không được cùng màu và không trùng màu áo của các cơ quan chức năng Nhà nước.
 
Về phạm vi hoạt động, tỉnh quy định xe thô sơ và các xe tương tự chỉ được hoạt động trong phạm vi huyện, TP nơi đăng ký, còn xe gắn máy, môtô 2 - 3 bánh chỉ được phép hoạt động tới huyện, TP liền kề nơi đăng ký.
 
Ngoài quy định chung này, Quảng Bình còn để mở cho các huyện, TP trong tỉnh tự quy định cụ thể về phạm vi, tuyến đường, thời gian hoạt động, các điểm đỗ xe, đón trả khách và hàng hóa và các quy định khác của từng huyện.
 
Có hợp lý và khả thi?

Quy định này của tỉnh Quảng Bình có cơ sở từ Thông tư số 8/2009/TT-BGTVT của Bộ GT-VT, trong đó quy định “người điều khiển phương tiện (xe thô sơ, gắn máy, mô tô 2 - 3 bánh hoạt động kinh doanh vận tải hành khách, hàng hóa - PV) phải có biển hiệu hoặc trang phục do UBND tỉnh, TP trực thuộc Trung ương quy định để nhận biết với các đối tượng tham gia giao thông khác”.

Chế tài xử lý các vi phạm căn cứ vào Nghị định 34/2010/NĐ-CP (có hiệu lực từ ngày 20/5/2010) của Chính phủ, theo đó những người vi phạm bị cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 40.000 đồng đến 60.000 đồng.

Thông tư của Bộ GT-VT và quy định của tỉnh đều không bắt buộc những người hoạt động trong lĩnh vực này phải tham gia vào tổ chức, nghiệp đoàn, chính vì vậy có nhiều ý kiến cho rằng việc quản lý, xử lý vi phạm sẽ khó khả thi, thiếu hiệu quả.

“Nếu quy định mỗi người được lựa chọn màu áo nhưng theo nguyên tắc không trùng màu với nhau và không trùng màu áo các cơ quan chức năng trên địa bàn thì một trăm người xe ôm như chúng tôi phải có một trăm màu áo khác nhau”, anh Nguyễn Đình Hòa - một người lái xe ôm tự do ở trước cổng Sở GT-VT Quảng Bình băn khoăn.
 
Thêm vào đó, theo quy định này có nghĩa là một người chạy xe ôm ở huyện này cũng phải tìm hiểu các quy định cụ thể về phạm vi, tuyến đường, điểm đỗ, trả khách của huyện lân cận, vì mỗi huyện có những quy định riêng.

“Lâu nay tôi chủ yếu lái xe ôm quanh Đồng Hới, nhưng khi có khách chở ra Bố Trạch, tôi làm sao biết được tuyến đường nào cho phép xe ôm, phải dừng ở đâu để trả khách và hoạt động vào giờ nào. Hơn nữa, khách yêu cầu chở về đâu thì chúng tôi phải phục vụ chứ không lẽ “quẳng” khách ở nơi quy định rồi để khách tự đi bộ, xách hàng hóa về nhà?”, anh Trần Ngọc Biên - một người lái xe ôm khác ở ngã ba Bắc Lý bức xúc.

Nhiều người lái xe ôm cũng tỏ ra băn khoăn về quy định giờ giấc, bởi theo họ hoạt động xe ôm thì không chủ động được giờ giấc, và nhu cầu khách thường nhiều nhất vào ban đêm, khi các phương tiện vận tải khác hạn chế hơn. “Chúng tôi không phải làm hành chính, đã đứng đường kiếm sống mà còn bị khống chế giờ nữa thi lấy gì ăn”, anh Biên nói.

Nhưng quy định khiến các “tài xế” xe ôm ngạc nhiên nhất chính là việc xe ôm chỉ được hoạt động trong huyện, TP đăng ký và các huyện, TP lân cận. “Tôi hỏi nhà báo, nếu anh là khách yêu cầu tôi chở từ Đồng Hới đi Quảng Trạch, chẳng nhẽ tôi phải chở anh đến huyện Bố Trạch rồi “ném” anh xuống, cho anh tự tìm xe ôm ở Bố Trạch đi về nhà hay sao?”, một người lái xe ôm băn khoăn.

Qua trao đổi với nhiều người lái xe ôm, phần đông đều đồng ý với việc hoạt động theo nghiệp đoàn, tổ chức để hoạt động ổn định hơn. Nhưng họ đều cho rằng các quy định khác của tỉnh như phạm vi, giờ hoạt động, quy định điểm trả khách… chưa hợp lý và gây khó khăn cho xe ôm, bởi lợi thế của xe ôm so với các loại hình vận tải công cộng khác là tính “cơ động”, sẵn sàng mọi nơi mọi lúc.

Theo lý giải của Sở GT-VT Quảng Bình, quy định này nhằm tăng cường quản lý, đưa hoạt động vận tải hành khách, hàng hóa sử dụng xe thô sơ, gắn máy, môtô 2 - 3 bánh vào khuôn khổ và hạn chế xe mô tô, gắn máy hoạt động trên QL1A nơi đã có ôtô phục vụ vận tải.
 
Còn theo Phòng CSGT - Công an tỉnh Quảng Bình: tính từ thời điểm Nghị định 34/2010/NĐ-CP có hiệu lực đến nay, chưa xử phạt trường hợp nào xe ôm không đeo bảng hiệu, trang phục theo quy định.
 
Hồng Kỹ

Các tin khác

 

Lượt truy cập: 12.254.105 Ghi rõ nguồn "Trang TTĐT Văn phòng UBND tỉnh Quảng Trị" khi phát hành lại thông tin từ nguồn này